Some people say that the increasing business and cultural contact between countries is a positive development, while others think that many countries will lose their national identities as a result. Discuss both views and give your opinion.
Mục lục
Mở bài (Introduction)
- Câu chủ đề: Giới thiệu bối cảnh toàn cầu hóa và sự kết nối giữa các quốc gia.
- Tranh luận: Nêu ra hai luồng ý kiến trái chiều:
- Một số người cho rằng kết nối quốc tế mang lại lợi ích.
- Những người khác lo ngại nó làm tổn hại bản sắc dân tộc.
- Luận điểm (Thesis Statement): Khẳng định quan điểm của người viết: Liên hệ toàn cầu là tích cực, miễn là các quốc gia nỗ lực bảo vệ văn hóa của mình.
Thân bài 1): Lập luận phản đối – Toàn cầu hóa làm suy yếu bản sắc dân tộc
- Topic Sentence (Câu chủ đề): Một số người tin rằng toàn cầu hóa làm suy yếu bản sắc dân tộc.
- Supporting Idea 1 (Ý hỗ trợ 1): Các công ty quốc tế thay thế các sản phẩm và phong tục truyền thống.
- Example (Ví dụ): Các chuỗi thức ăn nhanh như McDonald’s và KFC thay thế nhà hàng địa phương.
- Supporting Idea 2 (Ý hỗ trợ 2): Phương tiện truyền thông toàn cầu (phim, nhạc) lấn át văn hóa bản địa.
- Example (Ví dụ): Tiếng Anh trở nên phổ biến hơn, khiến các ngôn ngữ địa phương có nguy cơ biến mất.
Thân bài 2): Lập luận ủng hộ – Tiếp xúc quốc tế mang lại nhiều thay đổi tích cực
- Topic Sentence (Câu chủ đề): Mặt khác, sự tiếp xúc quốc tế mang lại nhiều lợi ích.
- Supporting Idea 1 (Ý hỗ trợ 1): Thúc đẩy tăng trưởng kinh tế.
- Example (Ví dụ): Hàn Quốc trở thành một cường quốc kinh tế và đồng thời quảng bá văn hóa của mình ra toàn thế giới (phim ảnh, âm nhạc, ẩm thực).
- Supporting Idea 2 (Ý hỗ trợ 2): Giao lưu văn hóa giúp các xã hội cởi mở và tôn trọng sự khác biệt.
- Example (Ví dụ): Các thành phố đa văn hóa như Toronto và Melbourne, nơi mọi người chung sống hòa bình và giữ gìn bản sắc riêng.
Thân bài 3): Quan điểm cá nhân và Giải pháp
- Topic Sentence (Câu chủ đề): Theo quan điểm của tôi, kinh doanh và tiếp xúc văn hóa toàn cầu không nhất thiết làm hại đến bản sắc dân tộc.
- Explanation (Giải thích): Văn hóa có thể phát triển và thay đổi mà vẫn giữ được các giá trị cốt lõi.
- Solution (Giải pháp): Các quốc gia cần có những bước đi chủ động để bảo vệ và phát huy truyền thống.
- Example (Ví dụ): Nhật Bản vừa là một quốc gia hiện đại, cởi mở nhưng vẫn bảo tồn các truyền thống như trà đạo, lễ hội theo mùa, và thư pháp.
Conclusion (Kết bài)
- Restate the main arguments (Tóm tắt lại các luận điểm): Nhắc lại hai quan điểm đối lập về tác động của toàn cầu hóa đối với bản sắc dân tộc.
- Restate your thesis (Khẳng định lại quan điểm): Tái khẳng định rằng bạn đồng ý với quan điểm thứ hai: các quốc gia có thể tận hưởng lợi ích của toàn cầu hóa mà vẫn giữ được bản sắc nếu họ chủ động bảo vệ văn hóa của mình.
Sample:
In today’s increasingly globalised world, countries are more connected than ever before through business, travel, and cultural exchange. Some people believe these international connections bring many benefits, while others are afraid that such contact will damage national identity. This essay will fully explore both arguments and explain why I strongly believe that global contact can be positive, as long as countries make an effort to protect their own culture.
On one side of the argument, some believe that globalization weakens national identity. They argue that when international companies enter local markets, they often replace traditional products and customs. For example, global fast-food chains such as McDonald’s and KFC are now found in nearly every major city, often taking the place of local restaurants that serve traditional food. This can lead people to forget their national dishes and choose convenience over culture. Additionally, the global spread of English-language movies, music, and television shows means that younger people often grow up watching foreign media rather than learning about their own culture. In some countries, local languages are disappearing as English becomes more common in schools and entertainment. Over time, this may cause a loss of national identity and cultural pride.
On the other hand, others argue that international contact brings many positive changes. One major benefit is economic growth. By trading with other countries and attracting foreign companies, nations can create jobs, improve technology, and raise living standards. South Korea is a clear example of this. It has become a global leader in electronics and entertainment while also promoting its national culture through Korean dramas, music, and food. As a result, Korean identity is now stronger and more popular worldwide. In addition, global contact allows people to learn from each other. Cultural exchange can make societies more open, understanding, and respectful of differences. Multicultural cities like Toronto and Melbourne show how people from many backgrounds can live together peacefully and still keep their own cultural practices.
From my perspective, global business and cultural contact do not have to harm national identity. Culture is not something that must stay the same forever. It can grow and change while still keeping its important values. The key is for countries to take active steps to protect and promote their own traditions. For instance, governments can support language education, national holidays, and cultural festivals. Japan is a good example of this approach. Although it is a modern country and open to global trade, it still protects its traditions such as tea ceremonies, seasonal festivals, and calligraphy. This shows that it is possible to take part in the global world while also keeping cultural identity alive.
To conclude, while some people worry that global contact may damage national identity, others believe it helps countries grow and learn. I agree with the second view. If countries take action to support their culture, they can enjoy the benefits of globalization and still remain true to who they are.
Vietnamese Version:
Trong thế giới ngày càng toàn cầu hóa, nơi các quốc gia gắn kết với nhau hơn bao giờ hết qua kinh doanh, du lịch và giao lưu văn hóa, một cuộc tranh luận đã nảy sinh. Một số người cho rằng những mối liên kết quốc tế này mang lại nhiều lợi ích, trong khi những người khác lại lo ngại rằng sự tiếp xúc đó sẽ làm xói mòn bản sắc dân tộc. Bài luận này sẽ đi sâu vào cả hai lập luận và lý giải vì sao tôi tin tưởng mạnh mẽ rằng sự giao thoa toàn cầu có thể mang lại những ảnh hưởng tích cực, miễn là các quốc gia nỗ lực bảo tồn nền văn hóa của riêng mình.
Ở một phía của lập luận, có những người tin rằng toàn cầu hóa làm suy yếu bản sắc dân tộc. Họ cho rằng khi các công ty quốc tế thâm nhập vào thị trường nội địa, chúng thường thay thế các sản phẩm và phong tục truyền thống. Ví dụ, các chuỗi thức ăn nhanh toàn cầu như McDonald’s và KFC hiện đã có mặt ở hầu hết các thành phố lớn, thường chiếm chỗ của những nhà hàng địa phương phục vụ món ăn truyền thống. Điều này có thể khiến người dân quên đi các món ăn dân tộc và lựa chọn sự tiện lợi thay vì văn hóa. Thêm vào đó, sự lan tỏa toàn cầu của phim ảnh, âm nhạc và các chương trình truyền hình tiếng Anh có nghĩa là thế hệ trẻ thường lớn lên cùng truyền thông nước ngoài thay vì tìm hiểu về văn hóa của chính mình. Ở một số quốc gia, ngôn ngữ bản địa đang dần biến mất khi tiếng Anh ngày càng trở nên phổ biến trong trường học và lĩnh vực giải trí. Theo thời gian, điều này có thể gây ra sự xói mòn bản sắc dân tộc và niềm tự hào văn hóa.
Mặt khác, những người khác lại cho rằng sự tiếp xúc quốc tế mang lại nhiều thay đổi tích cực. Một trong những lợi ích chính là tăng trưởng kinh tế. Bằng cách giao thương với các nước và thu hút công ty nước ngoài, các quốc gia có thể tạo ra việc làm, cải thiện công nghệ và nâng cao mức sống. Hàn Quốc là một ví dụ điển hình cho điều này. Quốc gia này đã trở thành một nhà lãnh đạo toàn cầu trong lĩnh vực điện tử và giải trí, đồng thời quảng bá văn hóa dân tộc thông qua phim truyền hình, âm nhạc và ẩm thực Hàn Quốc. Nhờ đó, bản sắc Hàn Quốc giờ đây không chỉ mạnh mẽ hơn mà còn được biết đến rộng rãi trên toàn thế giới. Ngoài ra, giao thoa toàn cầu cho phép mọi người học hỏi lẫn nhau. Giao lưu văn hóa có thể giúp các xã hội trở nên cởi mở, thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt hơn. Các thành phố đa văn hóa như Toronto và Melbourne cho thấy cách mọi người từ nhiều nền tảng khác nhau có thể chung sống hòa bình mà vẫn giữ gìn được những nét văn hóa riêng.
Theo quan điểm của tôi, kinh doanh và giao lưu văn hóa toàn cầu không nhất thiết làm tổn hại đến bản sắc dân tộc. Văn hóa không phải là thứ bất biến theo thời gian; nó có thể phát triển và thay đổi trong khi vẫn giữ được những giá trị cốt lõi. Mấu chốt là các quốc gia phải chủ động hành động để bảo vệ và phát huy truyền thống của mình. Chẳng hạn, chính phủ có thể hỗ trợ giáo dục ngôn ngữ, các ngày lễ quốc gia và các lễ hội văn hóa. Nhật Bản là một minh chứng điển hình cho cách tiếp cận này. Mặc dù là một quốc gia hiện đại và cởi mở với thương mại toàn cầu, Nhật Bản vẫn bảo tồn các truyền thống của mình như trà đạo, các lễ hội theo mùa và thư pháp. Điều này cho thấy hoàn toàn có thể hội nhập với thế giới mà vẫn giữ cho bản sắc văn hóa luôn sống động.
Tóm lại, dù một số người lo ngại rằng sự giao thoa toàn cầu có thể làm phai nhạt bản sắc dân tộc, những người khác lại tin rằng nó giúp các quốc gia phát triển và học hỏi. Tôi đồng tình với quan điểm thứ hai. Nếu các quốc gia có những hành động cụ thể để vun đắp cho văn hóa của mình, họ hoàn toàn có thể tận hưởng những lợi ích của toàn cầu hóa mà vẫn giữ được bản sắc riêng.
Xem thêm: [CAM 18 – TEST 1] BÀI MẪU IELTS WRITING TASK 2: THE MOST IMPORTANT AIM OF SCIENCE